Monday, August 26, 2019

Mùa Vu Lan 2012



Đắng cay trong cuộc đời này, tôi đã trải qua không ít. 

Có đôi lần chỉ biết lặng câm mà chịu sự nhục nhã, sự bất công, sự miệt thị...từ cái phỉ nhỗ, chịu đựng lời chửi tiếng mắng của bọn lắm tiền nhưng vô văn hóa, vô giáo dục khi tôi còn làm phục vụ cho đến từng cú đấm, cú đá với bọn côn đồ, những thất bại, những ngặt nghèo...dần già tôi quên mất đi Khóc là gì ! 

Vậy mà mùa Vu Lan năm nay, lệ đã lăn tự nhiên, không một chút ngăn cản, chậm rãi và lắng đọng trên hai gò má.

Khóc bởi lẽ: cách đây nhiều năm, tới mùa Vu Lan tôi đều được cài lên ngực mình- bên trên trái tim đập nhịp nhàng mang biết bao hoài bảo tốt đẹp - một cánh hoa hồng. Cũng mùa Vu Lan ấy, cách đây 3 năm tôi lại được cài lên ngưc mình 1 cánh hoa hồng nhưng màu đã phai nhạt bớt. nó không còn đỏ thắm như những mùa trước, nó là biểu hiện của sự mất mát. 

Năm gần đây thôi, tôi đã đau đớn khi phải cài lên ngực mình một cánh hoa hồng trắng. Mùa Vu Lan này, tôi được cài trên ngực mình 1 cánh hoa hồng đỏ thắm. Vâng! rất ngỡ ngàng! Một thoáng sau thì được Đại Đức Thích Lệ Minh thuyết giảng:"...Cha mẹ mãi mãi không mất, hình hài này, thân thể này là từ đâu có? Là từ tinh cha, huyết mẹ tạo thành. Con hiện diện nơi đây chính là hiện thân đẹp đẽ nhất của cha mẹ..." 

Giỏi giang, thông mình gì chứ...tôi thật sự xấu hổ khi những điều đơn giản thế này mà cũng không biết được. "Nói I Love You thì rất nhiều, vậy Con Yêu Mẹ, Con Thương Cha thì được bao nhiêu chứ. Nghe nhiều, thuộc làu nhiều bài hát trẻ, tình yêu, đôi lứa, còn những bài Tình Cha, Tình Mẹ thì nằm lòng được bao nhiêu?" Quả thực mình đã bất hiếu rất nhiều!!!!!!


EmoticonEmoticon