Sunday, September 2, 2018

LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHÔNG CÒN BUỒN VỀ LÒNG BẠC BẼO CỦA NGƯỜI ĐỜI


Nếu bạn cứu được một mạng người, bạn có mong người đó tỏ lòng mang ơn bạn không? Chắc có ! Ông anh cả kết nghĩa của tôi là một con người đặc biệt, ông ấy giúp đỡ người khác với sự cho đi vô điều kiện. Không ít lần, tôi nhận thấy ông ấy giúp đỡ, hỗ trợ, cứu giúp những đứa em của mình khi tính mạng của họ được đặt ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng đổi lại, ông anh của tôi chẳng nhận được mấy lời cảm ơn, thậm chí nhận lại nhiều điều bạc bẽo không thể chấp nhận được. Về nguyên nhân sâu xa thì tôi cũng chẳng biết nhiều hơn bạn là mấy, nhưng tôi biết rằng: "Lòng Biết Ơn là kết quả của một sự giáo dục cao đẹp. Hạng người thô lỗ thì không có cái đức đó."

Về vấn đề tiền bạc cũng vậy, đừng hy vọng gì hơn. Nếu như bạn cho một người thân quen của mình 1 triệu đô la Mỹ thì bạn có mong người đó mang ơn bạn không? Tôi đọc sách và biết ông Andrew Carnegie đã làm việc đó. Nhưng người thân quen của ông ấy lại thóa mạ ông một cách vô ơn: "lão Andrew đã cho những hội từ thiện hơn 365 triệu đô la Mỹ mà chỉ cho người thân quen của mình chỉ 1 triệu đô la bần tiện đó thôi sao?"

Như vậy đó, bản tính con người thời nào cũng là bản tính con người, và trong cuộc đời của bạn, bạn đừng mong gì nó thay đổi hết. Vậy thì hãy học cách Đón Nhận nó đi. Tại sao không? Trên thương trường, đầy rẫy những kẻ đa ngôn, những kẻ ích kỷ, tự phụ và vô ơn bạc nghĩa. Nhưng bây giờ, tôi không còn ngạc nhiên gì nữa, vì tôi không tưởng tượng được một thế giới vắng mặt những hạng người đó.

Tôi biết, không ít người, thậm chí tuổi ngoài "lục tuần" vẫn cứ cằn nhằn về lòng bạc  bẽo của loài người. Nhưng thực sự thì lỗi thuộc về ai? Lỗi ở bản tính của con người hay lỗi ở ta ngu muội, không đủ trí tuệ để hiểu biết cái bản tính đó? Thôi, đừng mong người ta báo ơn mình gì cả. Như vậy, nếu may mắn gặp được người nào biết ơn mình thì có phải vui thích biết bao không? Còn nếu không may thì không đến nỗi thất vọng hay nổi giận. Bạn có nhận thức được sự tai hại của nổi giận đến mức nào không? Khổng Tử nói: "Một người giận, luôn luôn đầy những chất độc trong người." Và đây chính là nguyên nhân của các căn bệnh nan y, nội ung chứ gì nữa !

Tôi muốn bạn nhớ điều này: "Loài người vong ân là điều rất tự nhiên, vậy chúng ta cứ mong có người đáp ơn thì chúng ta sẽ tự rước lấy nhiều nỗi đau lòng."

Là một người phụng sự, nhiệt huyết với công tác xã hội nếu không nắm vững điều này thì chắc có lẽ không có nhiều chương trình mang lại giá trị cho xã hội như ở Zero Plus. Để tôi cho bạn xem một số dẫn chứng nhé. Dưới đây là những quyển sách mà thành viên Core Team của Zero Plus nâng niu, đóng gói cẩn thận bằng tất cả tình yêu thương của mình. 



Nhưng khi đến tay các em học sinh thì thế nào? Không phải hầu hết những em học sinh đều như vậy nhưng đôi khi nơi đến của những quyển sách này lại là bãi rác.



Một số tình nguyện viên mới chung tay vào con đường công tác xã hội thực sự "sốc" với sự đối xử này. Nhưng đó thực sự là thông tin chất lượng nhất để các bạn học tập, trau dồi phẩm chất tâm của mình. Đến nay thì các chương trình của Zero Plus vẫn tiếp tục diễn ra, tiếp tục mang lại giá trị cho hàng nghìn em học sinh cấp 3 và sinh viên cả nước. 

Nếu chúng ta muốn tìm kiếm Hạnh Phúc, thì đừng nghĩ tới sự biết ơn từ người khác hay là vô ơn với ta, mà hãy cứ giúp đỡ, cứ cho đi với tính yêu thương vô điều kiện để chúng ta nhận được cái vui ở trong tâm là đã giúp đỡ. Đây gọi là không dính mắc.

Một khía cạnh khác, có lẽ là hàng nghìn năm rồi, các bậc cha mẹ đều đau đầu nhức óc vì cái cảnh "con cái ăn ở bạc bẽo, vô ơn."

Với nhận thức cá nhân thì "con cái làm sao biết mang ơn được, nếu ta không tập cho chúng như vậy? Lòng bạc bẽo mọc tự nhiên như cỏ dại. Còn lòng biết ơn thì như bông hồng, phải trồng trọt, tưới bón, nâng niu, che nắng che gió cho nó thì mới phát triển được."

Vậy hãy nhìn nhận lại? Nếu con cháu ta bạc bẽo thì lỗi do ai? Có lẽ là về Ta - đúng vậy ! Nếu chúng ta không tỏ lòng biết ơn với người khác thì sao lại mong chúng biết ơn ta? Là một nhà giáo dục, đào tạo cũng vậy. Nếu không có trong mình lòng Biết Ơn thì làm sao có thể dạy, hướng dẫn người khác về lòng Biết Ơn?

Quay trở lại với đám quỷ nhỏ nhà ta, chúng tuy nhỏ nhưng TAI của chúng không hề nhỏ và rất để ý đến những lời nói từ cha mẹ, người thân của chúng. Chẳng hạn như đừng bao giờ chê bai lòng tốt của ai trước mặt chúng. Đừng bào giờ nói theo cái giọng: "hãy coi coi cái đồ mà chị A anh B gửi này. Này bán ở shop của họ, giờ họ đem tặng mình chắc do bán không được hàng, rồi đỡ phải tốn tiền mua quà tặng ..." Lời chê đó, đối với chúng ta có lẽ là bình thường, nhưng trẻ con nhớ rất kỹ. 

Vậy nên nói như vầy: "Bộ đồ thật đẹp, đây có lẽ là bộ đẹp nhất ở shop của anh chị ấy và anh chị ấy đã chọn tặng nhà mình, phải gọi điện cảm ơn họ mới được!". Cứ như vậy, con cháu chúng ta sẽ nhiễm lần lần mà không hay về cái tính biết khen ngợi, tỏ lòng biết ơn đang ngấm dần vào tâm của con. 

Lòng biết ơn là một đức tính cần được bồi dưỡng, vậy muốn cho con cháu ta có cái đức tính ấy thì chúng ta phải làm gương cho chúng noi theo.

Vậy, cứ tập dần dần những điều trên thì ta sẽ không còn tức tối, buồn lòng vì sự bạc bẽo của người khác nữa.

- Thiện Minh

📚Này, người có đi đâu, về đâu.. 
-Vẫn luôn nhớ Chia Sẻ, Phục Vụ Cộng Đồng 
-Vẫn luôn nhớ cùng đồng đội xây dựng tình huynh đệ 
-Vẫn luôn nhớ soi lỗi chính mình mỗi ngày qua... 📚


EmoticonEmoticon