Tuesday, June 5, 2018

VỀ CHỮA LÀNH


Chúng ta đã được dạy để nghĩ về 'chữa lành' như là sự xóa bỏ đi những triệu chứng, làm lắng xuống đổ vỡ, tê liệt đi những hỗn loạn và quay trở lại cái 'bình thường'.
Nhưng có lúc chúng ta không còn bất kỳ hứng thú nào quay trở về 'bình thường'. 'Bình thường' là nhà ngục, chẳng phải là giải pháp.
Đôi khi những năng lượng mạnh mẽ chỉ là cần được cuồng nộ trong ta. Đôi khi trái tim chúng ta cần được nứt vỡ toang ra, để tạo chỗ cho nhiều tình yêu thương hơn. Đôi khi những giấc mơ cần chết đi, những kế hoạch cần sụp đổ, rối bời và những hoài nghi cần cháy lên, trạng thái hiện thời cần rơi rụng. Đôi khi tất cả những ý tưởng quý giá của chúng ta về sự sống, về tâm linh và ngay cả "sự giác ngộ" cũng cần phải tiêu tan. Đôi khi thậm chí chúng ta còn cần phải buông bỏ khát khao chữa lành bấy lâu của chúng ta nữa.
Khi chúng ta quay về phía khoảnh khắc hiện tại, dù cơn bão cuồng nộ trong ta có mạnh tới cỡ nào, thì với một tinh thần ham hiểu biết, hòa nhã và thành thực, có thể chúng ta sẽ chỉ khám khá ra những quà tặng không ngờ tới. Khi chúng ta thôi chắn lối, khi chúng ta thôi cố gắng để sửa chữa bản thân hay để được người khác sửa chữa, thì có lẽ sự chữa lành thực sự mới có thể thực sự bắt đầu - sự tái khám phá của vẹn nguyên, ngay tại nơi chúng ta đang đứng.
- Jeff Foster


EmoticonEmoticon